Old school Swatch Watches
  Truyện Game Chat
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Vuinhi.Mobie.In Không ?
Thông báo mới
HOT VuiNhi.Mobie.In đang trong quá trình hoàn thiện mong mọi người ủng hộ!
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Blog Radio 28: Thiên đường có mưa!


Thể Loại:
Lượt Xem:
Đăng: Bằng Thiếu Za


Thư nằm im trong vòng tay của Việt, như để cảm nhận nốt những hơi ấm ngọt ngào cuối cùng này, nước mắt cứ thế trào ra, chưa lúc nào cô khát khao được sống như lúc này, cô muốn nói nhiều lắm, nhưng chỉ biết im lặng vì chẳng thể nói ra được, càng cố gắng muốn nói, người cô như càng yếu đi.



Những con sóng to như muốn vồ lấy những cánh Hải Âu, dữ dội và hung tàn…Càng nghe cô càng thấy sợ, sợ những đợt sóng kia sẽ vồ lấy cô, sẽ làm cho cô ngã, cô thổn thức trong suy nghĩ miên man:

“Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi, đừng xô tôi ngã dưới chân người…”

Việt có cảm giác như trái tim mình đau đến tê dại, người con gái mà anh vẫn đợi bao nhiêu năm nay đang sắp đi đến một thế giới khác, anh nhẹ nhàng thổn thức khi Thư đang dần dần không còn nữa những ý thức trong não. Cô cố gắng trong những mệt mỏi cuối cùng…

- Anh Việt ơi……, bao nhiêu năm nay …. em …. vẫn đợi anh về …

Thật bất ngờ, Thư bỗng dưng nói lại được, và câu đầu tiên cũng là câu cuối cùng từ khi cô không nói được đến nay đã khiến hai hàng nước mắt của Việt trào ra hòa với những giọt nước mắt của cô như khiến biển có vị mặn hơn, cái mặn đến chát cả lòng, tất cả những vị mặn đó đều dần dần nhạt đi khi mây, sóng, gió và những tiếng Hải Âu kia đã không còn âm tiếng trong Thư nữa.

(Hãy để chúng ta quên đi vùng biển đó

Hãy để chúng ta được bắt đầu lại ở kiếp sau ...)

Con đường như được nặn ra từ sóng... Là ai đã thêu sóng lên mặt biển??? Thư hòa mình vào những đợt sóng dữ dội và cảm giác như tan ra thành những bọt biển, lênh đênh trôi vô định, con đường cứ thế kéo cô ra khỏi vòng tay của Việt, lênh đênh, lênh đênh giữa muôn ngàn sóng vỗ …

Mẹ và Hải từ phía xa chạy đến … … …
Thiên đường như đắm mình trong sắc đỏ chiều dương.
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ...
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương .. nói gì cũng không thể níu kéo Việt ở lại được, nhưng không may, Thư và mẹ đã chuyển sang một nơi ở khác, Việt thất vọng và chỉ mong chờ vào duyên số. Thế mà bây giờ lại gặp được Thư trong hoàn cảnh này… anh làm sao vui được…

Thư miên man trong những dây chuyền thuốc, lúc tỉnh lúc mê, cô cảm thấy mình yếu dần đi và như thấy rõ cái chết đang kề gần lắm rồi…

Hôm nay cô biết chắc cô sẽ chẳng thể tiếp tục được nữa, nên muốn cùng Việt đến nơi thiên đường mà Việt nói sẽ chẳng bao giờ có nước mắt…. 20phút ngồi xe khiến Thư mệt mỏi vô cùng, khi tất cả các loại thuốc đã không còn ý nghĩa gì nữa… cô nhất định không mang theo cho dù mẹ và Hải có nói thế nào đi nữa.

Biển sóng vẫn dạt dào, hôm nay những con sóng cuộn mình lên cao hơn, gió thổi mạnh hơn, vị mặn của biển như nồng nàn hơn, và những cánh hải âu chiều như đã mệt mỏi hơn.

Thư nằm im trong vòng tay của Việt, như để cảm nhận nốt những hơi ấm ngọt ngào cuối cùng này, nước mắt cứ thế trào ra, chưa lúc nào cô khát khao được sống như lúc này, cô muốn nói nhiều lắm, nhưng chỉ biết im lặng vì chẳng thể nói ra được, càng cố gắng muốn nói, người cô như càng yếu đi.



Những con sóng to như muốn vồ lấy những cánh Hải Âu, dữ dội và hung tàn…Càng nghe cô càng thấy sợ, sợ những đợt sóng kia sẽ vồ lấy cô, sẽ làm cho cô ngã, cô thổn thức trong suy nghĩ miên man:

“Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi, đừng xô tôi ngã dưới chân người…”

Việt có cảm giác như trái tim mình đau đến tê dại, người con gái mà anh vẫn đợi bao nhiêu năm nay đang sắp đi đến một thế giới khác, anh nhẹ nhàng thổn thức khi Thư đang dần dần không còn nữa những ý thức trong não. Cô cố gắng trong những mệt mỏi cuối cùng…

- Anh Việt ơi……, bao nhiêu năm nay …. em …. vẫn đợi anh về …

Thật bất ngờ, Thư bỗng dưng nói lại được, và câu đầu tiên cũng là câu cuối cùng từ khi cô không nói được đến nay đã khiến hai hàng nước mắt của Việt trào ra hòa với những giọt nước mắt của cô như khiến biển có vị mặn hơn, cái mặn đến chát cả lòng, tất cả những vị mặn đó đều dần dần nhạt đi khi mây, sóng, gió và những tiếng Hải Âu kia đã không còn âm tiếng trong Thư nữa.

(Hãy để chúng ta quên đi vùng biển đó

Hãy để chúng ta được bắt đầu lại ở kiếp sau ...)

Con đường như được nặn ra từ sóng... Là ai đã thêu sóng lên mặt biển??? Thư hòa mình vào những đợt sóng dữ dội và cảm giác như tan ra thành những bọt biển, lênh đênh trôi vô định, con đường cứ thế kéo cô ra khỏi vòng tay của Việt, lênh đênh, lênh đênh giữa muôn ngàn sóng vỗ …

Mẹ và Hải từ phía xa chạy đến … … …
Thiên đường như đắm mình trong sắc đỏ chiều dương.
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ...
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương .. nói gì cũng không thể níu kéo Việt ở lại được, nhưng không may, Thư và mẹ đã chuyển sang một nơi ở khác, Việt thất vọng và chỉ mong chờ vào duyên số. Thế mà bây giờ lại gặp được Thư trong hoàn cảnh này… anh làm sao vui được…

Thư miên man trong những dây chuyền thuốc, lúc tỉnh lúc mê, cô cảm thấy mình yếu dần đi và như thấy rõ cái chết đang kề gần lắm rồi…

Hôm nay cô biết chắc cô sẽ chẳng thể tiếp tục được nữa, nên muốn cùng Việt đến nơi thiên đường mà Việt nói sẽ chẳng bao giờ có nước mắt…. 20phút ngồi xe khiến Thư mệt mỏi vô cùng, khi tất cả các loại thuốc đã không còn ý nghĩa gì nữa… cô nhất định không mang theo cho dù mẹ và Hải có nói thế nào đi nữa.

Biển sóng vẫn dạt dào, hôm nay những con sóng cuộn mình lên cao hơn, gió thổi mạnh hơn, vị mặn của biển như nồng nàn hơn, và những cánh hải âu chiều như đã mệt mỏi hơn.

Thư nằm im trong vòng tay của Việt, như để cảm nhận nốt những hơi ấm ngọt ngào cuối cùng này, nước mắt cứ thế trào ra, chưa lúc nào cô khát khao được sống như lúc này, cô muốn nói nhiều lắm, nhưng chỉ biết im lặng vì chẳng thể nói ra được, càng cố gắng muốn nói, người cô như càng yếu đi.



Những con sóng to như muốn vồ lấy những cánh Hải Âu, dữ dội và hung tàn…Càng nghe cô càng thấy sợ, sợ những đợt sóng kia sẽ vồ lấy cô, sẽ làm cho cô ngã, cô thổn thức trong suy nghĩ miên man:

“Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi, đừng xô tôi ngã dưới chân người…”

Việt có cảm giác như trái tim mình đau đến tê dại, người con gái mà anh vẫn đợi bao nhiêu năm nay đang sắp đi đến một thế giới khác, anh nhẹ nhàng thổn thức khi Thư đang dần dần không còn nữa những ý thức trong não. Cô cố gắng trong những mệt mỏi cuối cùng…

- Anh Việt ơi……, bao nhiêu năm nay …. em …. vẫn đợi anh về …

Thật bất ngờ, Thư bỗng dưng nói lại được, và câu đầu tiên cũng là câu cuối cùng từ khi cô không nói được đến nay đã khiến hai hàng nước mắt của Việt trào ra hòa với những giọt nước mắt của cô như khiến biển có vị mặn hơn, cái mặn đến chát cả lòng, tất cả những vị mặn đó đều dần dần nhạt đi khi mây, sóng, gió và những tiếng Hải Âu kia đã không còn âm tiếng trong Thư nữa.

(Hãy để chúng ta quên đi vùng biển đó

Hãy để chúng ta được bắt đầu lại ở kiếp sau ...)

Con đường như được nặn ra từ sóng... Là ai đã thêu sóng lên mặt biển??? Thư hòa mình vào những đợt sóng dữ dội và cảm giác như tan ra thành những bọt biển, lênh đênh trôi vô định, con đường cứ thế kéo cô ra khỏi vòng tay của Việt, lênh đênh, lênh đênh giữa muôn ngàn sóng vỗ …

Mẹ và Hải từ phía xa chạy đến … … …
Thiên đường như đắm mình trong sắc đỏ chiều dương.
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ...
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương .. nói gì cũng không thể níu kéo Việt ở lại được, nhưng không may, Thư và mẹ đã chuyển sang một nơi ở khác, Việt thất vọng và chỉ mong chờ vào duyên số. Thế mà bây giờ lại gặp được Thư trong hoàn cảnh này… anh làm sao vui được…

Thư miên man trong những dây chuyền thuốc, lúc tỉnh lúc mê, cô cảm thấy mình yếu dần đi và như thấy rõ cái chết đang kề gần lắm rồi…

Hôm nay cô biết chắc cô sẽ chẳng thể tiếp tục được nữa, nên muốn cùng Việt đến nơi thiên đường mà Việt nói sẽ chẳng bao giờ có nước mắt…. 20phút ngồi xe khiến Thư mệt mỏi vô cùng, khi tất cả các loại thuốc đã không còn ý nghĩa gì nữa… cô nhất định không mang theo cho dù mẹ và Hải có nói thế nào đi nữa.

Biển sóng vẫn dạt dào, hôm nay những con sóng cuộn mình lên cao hơn, gió thổi mạnh hơn, vị mặn của biển như nồng nàn hơn, và những cánh hải âu chiều như đã mệt mỏi hơn.

Thư nằm im trong vòng tay của Việt, như để cảm nhận nốt những hơi ấm ngọt ngào cuối cùng này, nước mắt cứ thế trào ra, chưa lúc nào cô khát khao được sống như lúc này, cô muốn nói nhiều lắm, nhưng chỉ biết im lặng vì chẳng thể nói ra được, càng cố gắng muốn nói, người cô như càng yếu đi.



Những con sóng to như muốn vồ lấy những cánh Hải Âu, dữ dội và hung tàn…Càng nghe cô càng thấy sợ, sợ những đợt sóng kia sẽ vồ lấy cô, sẽ làm cho cô ngã, cô thổn thức trong suy nghĩ miên man:

“Biển sóng, biển sóng đừng xô tôi, đừng xô tôi ngã dưới chân người…”
...
♥ Đánh dấu trang này
<<12345>>
Cùng chuyên mục
• Blog Radio 31: Xin đừng tìm nhau...
• Blog Radio 30: Đừng trì hoãn ước mơ…
• Blog Radio 28: Thiên đường có mưa!
• Blog Radio 27: Tạm biệt nhé… tiết học cuối cùng!
• Blog Radio 26: Khi tình yêu chạm tới linh hồn
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Blog Radio 1: Có phải mùa thu giấu em
» Blog radio 2: Phía trước luôn có một con đường
» Blog Radio 3: Vài giây, một chiếc lá, điều ước… và tôi
» Blog Radio 4: Yêu có cần phải nói?
» Blog Radio 5: Noel một mình
123456»
Từ khoá
Đọc Truyện Blog Radio 28: Thiên đường có mưa! hay, truyện

Blog Radio 28: Thiên đường có mưa!

cho mobile, wap truyện

Blog Radio 28: Thiên đường có mưa!

online trên điện thoại, xem truyện Blog Radio 28: Thiên đường có mưa! hay nhất, trang đọc

Blog Radio 28: Thiên đường có mưa!

, xem ngay truyện

Blog Radio 28: Thiên đường có mưa!

hay nhất wap VuiNhi
Chia Sẻ:
sms G Z F T
  Giới ThiệuĐiều KhoảnLiên Hệ
TextLink: Góc Giải Trí, Doc truyen Online, truyen teen, truyen ngan hay