Lamborghini Huracán LP 610-4 t
  Truyện Game Chat
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Vuinhi.Mobie.In Không ?
Thông báo mới
HOT VuiNhi.Mobie.In đang trong quá trình hoàn thiện mong mọi người ủng hộ!
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không?


Thể Loại:
Lượt Xem:
Đăng: Bằng Thiếu Za


Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

Có người đã nói với em rằng: "Nếu còn yêu thì đừng vội rời xa" và em biết mình còn yêu anh, nhưng em không thể hiểu nổi chính mình bởi em biết em sẽ rời xa anh nếu tình yêu đó chỉ mình em vun đắp…

Vậy thì anh là gì? Em tự hỏi và cũng chẳng biết trả lời thế nào, có lẽ sẽ mãi chỉ là thế thôi. điều đã qua, nhiều lắm, còn anh thì nhỏ nhoi, mờ nhạt… Không phải là em không tô màu cho anh, em đã trao cho anh hộp màu nhưng anh chẳng chịu chọn cho mình một màu nào cả, cứ cầm hộp màu trên tay, để em tự hỏi lại chính mình.

"Cái gì thuộc về mình, sẽ là của mình” – “ Cái gì cần phải đến, nó sẽ đến…”. Thực lòng em biết mình yêu anh rất nhiều, em đã vượt qua cả lòng tự ái của chính bản thân em, nhưng anh ơi, đừng đẩy em ra xa như thế!

♥ Đánh dấu trang này
<<12
Cùng chuyên mục
• Blog Radio 31: Xin đừng tìm nhau...
• Blog Radio 30: Đừng trì hoãn ước mơ…
• Blog Radio 28: Thiên đường có mưa!
• Blog Radio 27: Tạm biệt nhé… tiết học cuối cùng!
• Blog Radio 26: Khi tình yêu chạm tới linh hồn
123456»
Bài viết ngẫu nhiên
» Blog Radio 30: Đừng trì hoãn ước mơ…
» Blog Radio 20: Lời nói dối ngọt ngào nhất!
Từ khoá
Đọc Truyện Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không? hay, truyện

Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không?

cho mobile, wap truyện

Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không?

online trên điện thoại, xem truyện Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không? hay nhất, trang đọc

Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không?

, xem ngay truyện

Blog Radio 19: Trái tim em có dành cho anh không?

hay nhất wap VuiNhi
Chia Sẻ:
sms G Z F T
  Giới ThiệuĐiều KhoảnLiên Hệ
TextLink: Góc Giải Trí, Doc truyen Online, truyen teen, truyen ngan hay