Old school Easter eggs.
  Truyện Game Chat
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Vuinhi.Mobie.In Không ?
Thông báo mới
HOT VuiNhi.Mobie.In đang trong quá trình hoàn thiện mong mọi người ủng hộ!
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Truyện Teen Hay - Cô Em Nhầm Giường Rồi Full


Thể Loại:
Lượt Xem:
Đăng: Bằng Thiếu Za


Mẹ dịu dàng xoa đầu anh, thì thầm:

- " 'Em gái' cũng mang cùng dòng máu giống con chảy trong huyết quản, là người mà con có nghĩa vụ phải chở che. Sơn à, con có hứa với mẹ là sẽ bảo vệ và yêu thương em gái của mình như yêu thương bố mẹ không?”

Đúng lúc ấy, bé gái trong nôi đột ngột ngẩng đầu lên, đôi đồng tử đen láy tinh anh lấp lánh, trong đó dường như còn phản chiếu khuôn mặt của Trịnh Sơn, hàm răng lú nhú lộ ra tạo thành một nụ cười mũm mĩm tinh nghịch, đứa bé trọ trẹ:

- "E....An....Anh!...”

Khoảnh khắc ấy, trái tim ngỗ ngược của Trịnh Sơn rúng động dữ dội.

Em gái...em gái...em gái...dễ thương quá!

Anh còn nhớ rất rõ, hôm ấy, anh đã dõng dạc ưỡn ngực, nghiêm túc tuyên bố với mẹ, đời này kiếp này, anh vĩnh viễn bảo vệ và chăm sóc “em gái”.

Trịnh Hải và Trịnh Lâm cũng không phải ngoại lệ, chặc chặc, cái gia đình này đúng là có truyền thống háo sắc mà.

Từ đó, mỗi ngày, cả ba đều phải vất vả vật lộn với nào tã bẩn, nào bình sữa, nào linh tinh của đứa em gái độc nhất. Mỗi khi thay tã, con nhóc vui híp cả mắt, miệng thì cười ngây ngô, có khi còn cao hứng hát ông ổng một bài kì quặc nào đó.

Trịnh Lâm thường đùa:

- "Nó đang phê đấy!”

Những kỉ niệm vẫn nối tiếp nhau theo năm tháng.

Năm 5 tuổi, bé Khiết Du học lớp Lá. Do có ngoại hình trắng trẻo bắt mắt nên bé bị gán cho cái tên “cô nàng đa tình”, thường bị các bé trai cùng lớp nhiệt tình theo đuổi. Trịnh Sơn, năm ấy 8 tuổi, đã đứng ra doạ cho cái đám nhóc tì vắt mũi chưa sạch ấy một trận chạy mất dép, trả lại cuộc sốngyên bình cho em gái yêu quý.

Năm 7 tuổi, Khiết Du học lớp Hai, trên đường đi học về thường bị một đám đầu gấu mới nổi đe doạ trấn lột, bé chạy về nhà nức nở mách với ba anh trai. Trịnh Sơn không nói gì nhiều, chỉ cười nguy hiểm. Hôm sau, đám đầu gấu ấy lại xuất hiện, nhưng là để van xin Khiết Du buông tha cho chúng, đừng thuê xã hội đen hành hạ chúng nữa, tởn, tởn lắm rồi!

Năm 13 tuổi, bố chàng mở một cuộc họp gia đình, tuyên bố về lời nguyền mộng du đã ám hại cả dòng tộc, hạ lệnh tối cao cả nhà phải nghiêm túc thực hiện theo. Từ đó, cô em gái rắc rối này được ngủ chung phòng với ba anh em anh, và thấm thoắt đã bốn năm.

Đứa bé ngủ trong nôi ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, đẹp đến mức khiến Trịnh Sơn lo ngại rằng, một ngày nào đó, đứa em gái ấy sẽ tung cánh bay mất.

Anh không đời nào, không đời nào chấp nhận được chuyện nó có thể ngước đôi mắt đen mơ màng như mắt hươu ấy lên nhìn bất cứ thằng con trai nào khác, không chấp nhận được chuyện nó sẽ dịu dàng thì thầm gọi một tiếng “Anh” với một người xa lạ, anh rõ ràng không chấp nhận được.

Vì vậy, dẫu biết là ích kỷ, nhưng bao năm qua, anh, Trịnh Hải và Trịnh Lâm quyết tâm không để bất cứ thằng chết tiệt nào bén mảng đến gần Khiết Du.

Mà nó thì vẫn tinh nghịch như thế.

Nhưng, chết tiệt, đêm hôm qua, chỉ vì một phút bất cẩn, anh đã để nó đi mất.

Tiểu muội bé bỏng của anh, làm ơn, đừng gặp chuyện gì nhé!

Trái tim anh co thắt lại trong một nỗi lo sợ không tên, và không nhìn anh cũng biết hai đứa em trai của mình cũng đang trong trạng thái tương tự.

Đột ngột, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên, cắt đứt sự lo lắng của anh:

- "Anh Sơnn! Em về rồi đây!”

Bố.

Mẹ.

Trịnh Lâm.

Trịnh Sơn.

Trịnh Hải.

Tổng cộng là 10 con mắt, đồng loạt hướng về phía cửa.

Và chúng gần như là lòi ra ngoài.

Thánh thần ơi, Khiết Du trở về rồi, nhưng hình như nó... đang mặc một thứ trông rất giống như là...

Áo – Ngủ – Hai – Dây – Siêu – Mỏng – Siêu – Mềm – Mại!!!!!!

Bạn Khiết Du vừa lết thết về tới nhà, đã cảm nhận được luồng không khí đáng sợ bủa vây... (bạn trẻ à, cái đó người ta gọi là sát khíá).
(Bạn đang đọc truyện tại XemSex.Mobi chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ^^)
CHƯƠNG BA:
Dậy thì – Vấn đề lịch sử để lại.
“...Điềm đạm ngồi xuống giường, Hán Khanh chăm chú nhìn chiếc gối. Nằm chễm chệ trên đó, là hai sợi tóc vừa dài vừa đen. Của con gái.
Nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi rọi nơi đáy mắt hắn một nụ cười phảng phất lung linh...”
Trên đời này tuyệt đối không có vong hồn không có vong hồn không có vong hồn! Trong nhà tắm, Hán Khanh ngước nhìn khuôn mặt như gấu trúc của mình trong gương, miệng không ngớt lẩm bẩm.
Sáng nay, khi hắn tỉnh giấc, chiếc giường đã trống trơn.
Ý hắn là, trống lốc đến kinh hoàng luôn ấy!
Cái cô nàng kì dị đêm qua đã bốc hơi, không một dấu vết.
Hắn không tin đêm qua là một giấc mơ, bởi vì không giấc mơ nào lại có thể khiến một kẻ ham hưởng thụ như hắn có thể lết xác từ chiếc giường đế vương của mình xuống sô pha.
Không một giấc mơ nào lại sống động và khiến hắn ám ảnh đến thế.
Vậy nên, Mai thiếu gia, trong cơn hoảng loạn cực độ, đã gần như ép buộc bản thân phải tin rằng, đêm qua hắn đã gặp một vong hồn chưa siêu thoát.
Amen. Đúng, một vong hồn...
......................
Dưới nhà bếp.
Ông quản gia hốt hoảng đưa hai tay lên trời:
- "Tôi xin lấy cái mạng già này ra mà thề, rõ ràng là cậu chủ sắp phát rồ đến nơi rồi, sáng nay cậu ấy cứ lẩm bẩm thứ gì đấy về vong hồn, rồi lại còn đứng chôn chân nhìn chăm chăm về phía giường, giống như nhìn quỷ dữ ấy!”
Cô gia nhân xen vào:
- "Phải phải, sáng nay cậu chủ còn bắt tôi phải thay toàn bộ ga giường và định vứt luôn hai cái gối, nhìn cậu hoảng loạn lắm, nhưng khi tôi vừa lên tới phòng thì cậu chủ bảo không cần nữa rồi đạp luôn tôi ra ngoài!” (=.=)
Bà bếp không nói gì, chỉ trầm ngâm nhìn hai người đang khoa tay múa chân trước mặt, sau cùng thở hắt ra một câu:
- "Tôi nghĩ, cậu chủ đang bắt đầu dậy thì rồi.”
Ngay lập tức, thế giới trở nên câm nín.
Câm – nín.
Vẫn là câm nín.
- "Ồ ồ ồ!!!!!” >o<
3 giây sau, toàn bộ gia nhân trong nhà dường như đều vỡ lẽ.
- "Đúng lắm các bác ạ, mọi người xem, 17 tuổi rồi mà cậu chủ vẫn chưa có lấy một hạt mụn!” Đội bảo vệ nhao nhao.
- "Ừ nhể, cậu chủ cũng chưa bao giờ có hứng thú với con gái, hình như cũng chưa có râu!” Đám vệ sĩ gục gặc.
- "Nghe nói dậy thì có nhiều biểu hiện tâm sinh lý thất thường lắm!” Bác làm vườn thở dài.
- "CHÚNG TA PHẢI GIÚP CẬU CHỦ VƯỢT QUA GIAI ĐOẠN KHÓ KHĂN NÀY!!!!!!” Tất cả đồng thanh gào lên.
Chẳng mấy chốc, nhà bếp đã trở thành nơi tổ chức cuộc họp “Lý giải tâm sinh lý tuổi dậy thì”.
...................
Hán Khanh đứng sau cánh cửa nhà bếp, sắc mặt đen sì như *** nồi, khẽ nuốt cục nghẹn từ cổ họng xuống.
Làm thế quái nào mà hắn lại trở thành thiếu gia của một cái nhà toàn người điên thế này?
Dậy...
Dậy thì...
Dậy thì ư????????
Cái đám này, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.
Được lắm, có khi ngay chiều nay, những tờ báo lá cải khắp nơi đồng loạt treo tít giật gân: “THIẾU GIA NHÀ HỌ MAI 17 TUỔI MỚI BẮT ĐẦU DẬY THÌ” cũng nên, thật quá sức chịu đựng!!
Nhưng thôi, những chuyện tào lao bí đao đó, hắn sẽ xử lí sau.
Nhẹ nhàng và từ tốn, Hán Khanh quay người và chậm rãi bước trở lên cầu thang, vừa đi vừa suy nghĩ.
Một lát sau, hắn đã vặn nấm đấm cửa phòng mình, và từ từ bước vào, thẳng tiến đến bên giường.
Hắn thật bất cẩn quá, suýt chút nữa là đã để cho cô gia nhân lắm chuyện đó dọn mất vật chứng vô cùng quan trọng rồi.
Điềm đạm ngồi xuống giường, Hán Khanh chăm chú nhìn chiếc gối. Nằm chễm chệ trên đó, là hai sợi tóc vừa dài vừa đen. Của con gái.
Nắng ban mai xuyên qua ô cửa sổ, soi rọi nơi đáy mắt hắn một nụ cười phảng phất lung linh.
Cộc cộc cộc.
- "Vào đi.” Hắn lập tức đứng thẳng người dậy, quay mặt nhìn về phía bầu trời đang hừng đông qua khung cửa sổ.
- "Cậu chủ, tôi đem cà phê tới rồi đây. Đồng phục của cậu cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng mà, thưa cậu, có điều...” Người quản gia ngập ngừng.
Im lặng.
Một lúc sau, Hán Khanh quay người, nhìn thẳng vào mắt ngườiquản gia già đang đứng trước mặt.
- "Có chuyện gì?” Cặp mắt hổ phách trong vắt của hắn nheo lại, vừa thắc mắc vừa thờ ơ.
Ông cụ thoáng bối rối.
- "Trong tủ quần áo của cậu, chúng tôi vừa phát hiện đôi giày patin màu xanh của cậu đã biến mất. Chúng tôi đã tìm kiếm khắp nơi rồi, nhưng mà...Với lại, ổ bánh mì nhồi kem bà chủ chuẩn bị cho cậu cũng không cánh mà bay luôn rồi...chúng tôi...ờ...”
Trong một giây, ông có cảm giác như đáy mắt cậu chủ của mình đột nhiên loé lên một tia sáng bí ẩn.
Gần như là ánh cười.
- "Hôm nay tôi đi giày thể thao cũng được, cảm ơn ông, còn bữa sáng thì không cần.”
Hán Khanh đột nhiên lãnh đạm phẩy tay, ra hiệu ông quản gia được phép lui.
Người quản gia già hết sức bất ngờ, nhưng cũng không dám nói gì thêm, khẽ cúi chào rồi lui dần ra cửa.
Thật kì lạ, ngày thường cậu chủ thà đi chân đất cũng không mang thứ gì khác ngoài đôi giày ấy, vậy mà hôm nay... Ông quản gia hoang mang nghĩ thầm, rồi đột nhiên, ông vui sướng vỗ đùi đánh đét:...
♥ Đánh dấu trang này
<<12345...18>>
Cùng chuyên mục
• [Truyện Teen] Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc
• [Truyện teen] Sống Chung Sau Ly Hôn
• Truyện Teen Ngắn - Cầu Hôn Lần Nữa
• Truyện Teen Ngắn - Xin Lỗi Em
• Anh cứ lấy em đi…
1234...789»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bức tranh tường thứ tám
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Đọc Truyện Teen - Bé Lại Anh Nói Nè! Anh Iu Em Full
» Đọc Truyện Teen - Em Cứ Chạy Đi!! Chạy Mệt Thì Quay Về Với Anh Full
» Đọc Truyện Teen - Sống chung với 5 anh chàng hot boy Full
1234567»
Từ khoá
Đọc Truyện Truyện Teen Hay - Cô Em Nhầm Giường Rồi Full hay, truyện

Truyện Teen Hay - Cô Em Nhầm Giường Rồi Full

cho mobile, wap truyện

Truyện Teen Hay - Cô Em Nhầm Giường Rồi Full

online trên điện thoại, xem truyện Truyện Teen Hay - Cô Em Nhầm Giường Rồi Full hay nhất, trang đọc

Truyện Teen Hay - Cô Em Nhầm Giường Rồi Full

, xem ngay truyện

Truyện Teen Hay - Cô Em Nhầm Giường Rồi Full

hay nhất wap VuiNhi
Chia Sẻ:
sms G Z F T
  Giới ThiệuĐiều KhoảnLiên Hệ
TextLink: Góc Giải Trí, Doc truyen Online, truyen teen, truyen ngan hay