Thông báo mới
|
Truyện Teen - Cool Boy Và Đầu Gấu FullThể Loại: Truyện Teen Lượt Xem: Đăng: Bằng Thiếu Za |
Nắng lúc này vẫn còn chói chang....
-Vũ Khánh!-Mắt nó đỏ hoe,sắp khóc đến nơi rồi-Tỉnh lại nhanh.....Hức..
Nó đơ người luôn.Hắn đã ngồi dậy và đặt vào môi nó một nụ hôn bất ngờ tràn đầy mật ngọt.
Sau 20 giây...
A Hahahahahahahahahahaha !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Vũ Khánh bật cười thích thú.Chưa bao giờ hắn lại vui như vậy.Và có lẽ những nụ cười thật lòng này,mãi mãi chỉ dành cho Anh Nghi thôi.Hắn không ngờ Anh Nghi lại sợ hãi đến như vậy,vì nó vốn là đứa con gái mạnh mẽ,chuyện gì làm cho nó rơi lệ thì hẳn phải khủng khiếp lắm.Đáng lẽ Vũ Khánh định nằm đó thêm chút nữa để dọa Anh Nghi,nhưng mà hắn không thể đành lòng nhìn Anh Nghi khóc.Hắn không thích Nghi khóc,càng không thích người con gái hắn yêu phải khóc,hắn đau lòng.Nhưng Vũ Khánh lại vui vì biết Anh Nghi vẫn còn quan tâm yêu thương tới hắn,nhân tiện để trừng phạt cái việc hành thích vị hôn phu tương lai .
Lúc này mặt nó đỏ ửng lên,đầu bốc khói nghi ngút như cái bình nhan.Vì cái phản ứng của nó quá đỗi dễ thương nên làm hắn bật cười vui vẻ.
-Bạn....sao bạn.....sao dám hôn ... tôi?Nụ hôn đầu của tôi...???-Nó nói không thành lời,dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống hắn ngay lập tức.
Hắn nháy mắt , ra vẻ rất hãnh diện:
-Xét về nụ hôn đầu thì Nghi...đã mất lúc 10 tuổi rồi!Lúc đó Nghi đang say sưa ngủ nên tôi ... (hihi)
Nó đứng phắt dậy,định điện thoại cho tài xế rước về thì bị hắn đoạt lấy chiếc điện thoại từ tay.
-A làm gì vậy?Trả đây!!-Nó mím môi giật lại,nhưng không được vì căn bản là hắn cao hơnnó.
-Không trả. Vào nhà đi-Vũ Khánh nắm tay nó kéo vào.Hơi ấm bàn tay quen thuộc ngày nào đó lại trở về.
Đây chính xác là một căn biệt thự cao cấp,rông rãi thoáng mát,3 tầng hẳn hoi.Cách trang trí nội thất trang nhã,toàn đồ đắt tiền hiện hữu trong này.Con trai của tập đoàn đá quý Diamon Sunday mà vừa gì...
-Ê nhỏ ngốc!Sống một mình trong căn nhà bự vậy không cảm thấy quá lãng phí hay sao?-Nó nhìn quanh rồi hỏi hắn.
-Rộng vậy cho vợ tôi dễ ở!-Vũ Khánh nhìn nó bằng ánh mắt quyến rũ,đôi môi đỏ mọng chu lên khiến Anh Nghi phải bật cười.Nhưng mà đúng là,hắn thật quá khác xưa,từ tính cách đến ngoại hình,một chút cũng không giống trừ đôi môi kia.Hồi đó hắn baby như con gái,lại thấp lè tè,chứ đâu cao như vậy.Anh Nghi đã 1m72 rồi còn gì...
-Lại đây nè nhỏ ngốc!-Nó ngoắc ngoắc ngón tay,hắn cũng ngây thơ đi lại.Sỡ dĩ hắn như vậy thì cũng có lí do,cái biệt danh nhỏ ngốc này có từ lâu lắm rồi,hễ nghe Anh Nghi gọi nhỏ ngốc là hắn biết gọi hắn ngay..Chậc !
-Rõ ràng đâu có giống!
Nó lại gần nhìn hắn rồi bình luận.Đúng là một chút cũng không giống,hắn cool boy lạnh lùng thế này cơ mà,đặc điểm duy nhất để nhận dạng được là đôi môi đỏ mọng của hắn,đôi môi đỏ mềm mại,ngay từ lúc nhỏ thì môi của hắn đã mềm mại và ướt át như con gái.Ai da,thật khác xa mà!
Chụt...
Vẻ mặt ngờ nghệch của nó khiến hắn không kìm lòng được mà hôn thêm một cái nữa.Anh Nghi đẩy hắn,cứ tưởng hắn sẽ phản kháng lại nhưng ai dè để cho ngả xuống luôn.Lúc này hiện trường là vậy nè:Một gã lưu manh đang đè lên người một cô gái yếu ớt không sức phản kháng.Hắn đưa tay ôm nó vào lòng,khẽ thì thầm vào tai nó:
-Để yên vậy đi....
Sau 120 giây...
Nó đứng dậy và đạp đạp hắn vài đạp không thương tiếc.
-Cho mày chết nè!Dám giỡn mặt nè!Đạp mày nè!Chọc tao nè!!!
Mỗi một câu nói làmột đạp dành cho tấm thân liễu yếu đào tơ mỏng manh như dải lụa của hắn.
-Tin chết lần nữa luôn hông?-Hắn chu mỏ phụng phịu.
-Ngon chết đi!
-Chết rồi vợ thành góa phụ thì tội nghiệp...-Hắn ra vẻ thông cảm.
-Hừm...vợ gì...
-À nhắc mới nhớ ! Cái nhẫn đâu ?-Hắn đứng dậy nhìn
nó.
-Bỏ rồi!-Anh Nghi đáp gọn lỏn,vẻ mặg khiêu khích Vũ Khánh.
Mặt hắn sầm lại,có vẻ rất tức giận ,vài phần thất vọng.
-Sao lại vứt bỏ?Vật định tình mà dám vứt bỏ?Nghi nói rõ xem !!!!!-Vũ Khánh quát lớn.
Thấy hắn làm dữ quá nó cũng hồi hộp.Mới đùa chút thôi đã...vậy rồi !
-Đây nè!-Nó vừa nói vừa lôi ra chiếc nhận xỏ trên sợi dây chuyền-Có bỏ đâu.
Hắn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm,sau đó cốc lên đầu Nghi một cái đau điếng.
-Cấm giỡn kiểu đó nghe chưa!!!
-Đau nha nhỏ ngốc -Nó nhăn mặt xoa xoa đầu,trừng mắt nhìn Vũ Khánh.
Hắn bật cười.Một nụ cười vô cùng ấm áp.Đừng hỏi tại sao....
bạn đang đọc truyện tại meli.mobi
Phần 3:Cool boy nổi loạn.
Con Mercedes đỗ xịch trước nhà Anh Nghi.Vũ Khánh vác cặp bước ra ngoài,sau đó nhấn chuông cửa,tư thế của hắn lúc này trông thật tuyệt.Khuôn mặt cool boy ngẩng lên nhìn trời,một tay đút vào túi,một tay vác cặp trên vai,mái tóc nâu hạt dẻ bay bay trong gió sớm,màu nắng vàng nhàn nhạt như đang soi chiếu vào thân hình hoàn hảo của hắn càng khiến hắn trở nên lung linh lộng lẫy.Người qua đường ngây ngất ngắm nhìn ...
-Woa ! Đúng là mĩ nam hiếm có nha!
Một chị vừa đạp xe vừa ngoáy đầu lại nhìn Vũ Khánh,trầm trồ khen ngợi.Hai mắt bà chị lúc này rực lửa,nước bọt thì sắp chảy đến chân.Vũ Khánh chớp chớp mắt vài cái và chậm rãi nói:
-Chị ơi coi.....
Chưa nói hết câu thì đã nghe một cái ''Rầm'',chị ý ủi thẳng chiếc xe vào cột điện.Ai ya,chết vì trai là cái chết đầy chông gai mà.Chị ta nằm bẹp dưới đất,cái đầu nó quay quay,dép một chiếc xỏ trong chân,một chiếc bay vô thùng rác.Cái xe đạp nằm chỏng chơ đè lên khổ khủ,quả là một tình cảnh cười ra nước mắt mà! Hắn đưa tay che miệng và cười phì,thật mắc cười lắm đó,mái tóc nâu lại nhẹ nhàng bay trong gió sớm càng làm Vũ Khánh thêm phần lôi cuốn.Có bước chân lạch bạch chạy ra,chị giúp việc bước ra mở cổng,tươi cười hỏi:
-Anh tìm ai?
-Dạ em đến gặp cô Yến !-Hắn nở một nụ cười chói lóa khiến
bà chị giúp việc phải đưa tay che mặt lại vì cái thứ ánh sáng rạng ngời ấy.Mà phải công nhận chị này bị nhầm lẫn về tuổi tác,đã 30 rồi mà còn gọi đứa nhó c 17 tuổi bằng anh,tính cưa sừng làm nghé chắc ?
-A!Vậy mời anh vào nhà!-Chị Nga rối rít mời,khuôn mặt có
chút e thẹn của thiếu nữ 20.
-Dạ!Em cám ơn chị!
-Nè!-Chị Nga thì thầm-Gọi em là Nga được rồi anh,chứ cứ chị chị nghe xa cách lắm (khiếp,mới gặp lần đầu mà làm như thân quen từ trước ).
-Dạ chị Nga!
Hắn cố tình thêm chữ '' chị '' vào rồi mới ung dung bước từng bước vào trong nhà,coi bộ giờ này vợ yêu của hắn vẫn chưa tỉnh giấc.
Ở phòng khách,một người phụ nữ chừng 40 tuổi đẹp dịu dàng đang ngồi xem báo,đó không ai khác chính là mama của Anh Nghi,có vẻ như cô Yến đang chờ người khách lạ vào tiếp chuyện.
-Con chào cô!-Vũ Khánh gập người chào hỏi.
Cô Yến đặt tờ báo xuống,đẩy nhẹ cái mắt kính và nhìn về phía Vũ Khánh để xem chàng trai trẻ này là ai,mới sáng sớm đến đây có việc gì.
-Cậu là ai?
-Con là Vũ Khánh nè bác!-Hắn gãi gãi đầu.
Ngồi đó suy nghĩ sau 10 phút....
Cô Yến chợt kêu lên:
-Con là con trai của Như Ngọc phải không?
-Dạ phải ạ.
Vậy là mama của Anh Nghi đứng dậy,nét mặt có vẻ rất vui
mừng hạnh phúc như vừa đón lại đứa con đi xa vừa mới trở về nhà.Cũng chả trách tại sao cô Yến lại có thái độ như vậy,căn bản là cô và mama của Vũ Khánh là hai người bạn thân thiết,Vũ Khánh với Anh Nghi lại chơi thân với nhau từ nhỏ nên cô rất có thiện cảm với hắn ta.Cô Yến nắm lấy tay hắn,hỏi han:
-Sao con về Việt Nam vậy?Ba mẹ có về cùng con không?Dạo này gia đình con thế nào?
-Dạ con về đây có vài việc cần làm,ba mẹ con không về,gia đình con lúc này vẫn ổn,Diamon sunday vẫn phát triển ạ-Hắn đáp một lượt rồi hỏi lại-Vậy còn cô thì sao?
-Ừ,vẫn tốt con ạ,cô rất mừng khi thấy con ghé thăm,bé Nghi nó ở trên lầu đó,con lên đánh thức nó giùm cô hen,gần tới giờ đi học rồi mà còn ngủ chưa dậy...
Cô Yến bắt đầu rút lui êm thắm,tạo cơ hội cho Vũ Khánh gặp gỡ Anh Nghi,căn bản cô không phải là người không hiểu chuyện.
-Vâng!Con xinphép!
Rồi hắn hí hửng bước lên cầu thang,trong lòng khấp khởi vui mừng,a,thế là được dịp ngắm nhìn tiểu mĩ nhân đang say sửa ngủ.Đứng trước phòng có dán chữ '' Nghi '',hắn hấp tấp đến nỗi quên gõ cửa mà cứ thế mở bật ra.Anh Nghi lúc này đang bắt chéo 2 tay để kéo thay áo thì hắn ló đầu vào.Một nữa thân hình đã bị hắn nhìn thấy.
-Ơ.....nhỏ ngốc ...?-Anh Nghi đơ mặt nhìn hắn.
-Xin...xin lỗi !-Hắn luống cuống,mặt đỏ hết cả lên.
-À , không sao đâu ,có gì đâu mà xin.....-Nói tới đây nó khựng lại,nó vội nhớ tới hoàn cảnh hiện tại của mình lúc này và.....
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Tiếng hét thất thanh vang dội cả căn phòng,Vũ Khánh chạy vội ra ngoài và đóng cửa phòng lại,đưa tay hứng máu đang từ mũi chảy ra.Tình huống thật......kì cục nhưng mà nhờ vậy mới thấy cái eo thon gọn trắng trẻo như que kem của Nghi chứ ! Mà cũng không ngờ,Anh Nghi phản ứng dữ dội như vậy ( còn chưa đạp chết anh là may đó).Hắn đứng dựa cửa phòng chờ nó đi ra....

