Polaroid
  Truyện Game Chat
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Vuinhi.Mobie.In Không ?
Thông báo mới
HOT VuiNhi.Mobie.In đang trong quá trình hoàn thiện mong mọi người ủng hộ!
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Truyện Ngắn - Chia Tay Và Quay Lại


Thể Loại:
Lượt Xem:
Đăng: Bằng Thiếu Za

- Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok
- Không phải lắm chuyện, bây giờ định thế nào.
- Không đùa đâu. Chia tay. Đừng tưởng chỉ có mình mới tự trọng, chỉ có mình mới xứng đáng để người khác phải lụy như thế. Nhá.
- Haha. Hôm nay say à. Bắt đầu nói lung tung. Cho nói lại.
- Điên.
- #!#E(&!#*&^&!#^!&*!&#^*&!#.
……
5 phút
10 phút
……
- Làm sao đấy. Đừng nói là biết giận đấy nhá. Con trai mà thế à.
Lần đầu tiên 2 đứa đổi chỗ. Lần này Huấn là đứa giận. Cũng không hẳn là giận. Nó khùng. Nó quyết tâm chia tay cho bằng được. Còn Hương. Lần đầu tiên trong đời, nó hạ mình trước 1 thằng con trai. Lúc mới yêu, nó còn khẳng định với Huấn 2 điều “ 1 là không bao giờ xin lỗi, chia tay thì thôi. 2 là sẽ chẳng bao giờ biết ghen là gì.” Nó phũ phàng với bản thân nhanh chóng xóa đi 2 cái phương châm kiêu hãnh ấy. Cũng chỉ vì nó quá yêu. Biết thế, nhưng Huấn một khi đã kiềm chế đến giới hạn, không dễ gì nguôi ngoai. 2 đứa, ôm điện thoại, không nhắn tin, mà chỉ để khóc.
Ngay trong đêm ấy, ướt đẫm nước mắt, Hương làm cho Huấn 1 chiếc ghế bành, handmade, bằng que kem. Coi như món quà cuối cùng. Kèm theo 1 bức thư, xin lỗi và năn nỉ Huấn cho 1 cơ hội để thay đổi.

Sáng ra khỏi nhà. Huấn bị Hương chặn lại:
- Có quà này, lỡ làm từ trước, có chia tay thì cũng cầm lấy làm kỉ niệm.
- Cặp đây, để vào đấy rồi để tớ đi học kẻo muộn.
…..
Nó hờ hững quay mặt đạp vội đi, không muốn nhìn nhưng ánh mắt nó vẫn kịp liếc qua đôi mắt sắc sảo của Hương, đỏ lên vì khóc và mất ngủ. Mắt nó cũng lại cay cay.
Đến lớp. Nó vội vàng mở cặp bóc quà, đọc thư. Nó xuôi hẳn, nhưng vẫn chưa thực sự muốn quay lại với Hương. Nó vẫn quá yêu Hương, thương Hương, nhưng nó lại ích kỉ thương bản thân nó. Rồi nó quyết định.. “ Phiêu thôi. Đến đâu thì đến. Mặc cho ông trời quyết định”
Cầm máy nhắn tin.
- Ê. Cho 1 cơ hội đây. Tung đồng xu. Ok
- Tks you so much ♥ ♥ ♥. Ngay và luôn. Lại cầu thang đi :-*
Vẫn như thường lệ, chơi trò gì với Huấn, Hương đều thắng. Hương nhảy như nhặt được tiền, cười như hét ngay giữa cầu thang đông người. Còn Huấn, cúi gằm mặt, giả vờ thất thểu quay gót về lớp. Nó cúi mặt, thực tế là để giấu cái nụ cười đang nở trên môi.
Nói là quay lại nhưng 1 tuần sau Huấn mới chịu nhắn tin cho Hương.
1 tuần sau nữa, 2 đứa mới lại như xưa.
- Dạ đi thằng bạn.
- Thằng bạn á. Thôi đi cái. Còn lâu mới dạ.
- THẬT KHÔNG.??? *lườm*
- Không phải dọa. Dạ thì dạ, sợ gì. Dạ.
- Dạ to.
- Daaaaaaaạ..
- Ngoan. ;-*
Hương đã cho nó thấy, thế nào là “bát nước hắt đi vẫn lấy lại được”. 2 đứa chẳng thể yêu nhau hơn trước. Vì đơn giản, khi nào cũng như khi nào, 2 con tim cháy bỏng từng ngày, từng giờ, nồng nàn,say mê, không thể giống với cái gọi là tình yêu học trò. Cũng vì thế nên chẳng biết khi nào yêu hơn khi nào, cũng chẳng thể kết luận ai yêu ai hơn. 2 đứa cũng cãi nhau mấy ngày rồi đưa ra kết luận “yêu bằng nhau”.
Hương nhảy đẹp. Cứ trước mỗi lần lên sân khấu, nó lại kéo bằng được Huấn lại nói chuyện. Nội dung vẫn cứ là:
- Trang điểm này, xinh không.????
- Không.
-Thật không.??
-Không =))
- Hâm.
Huấn giỏi đá cầu. Cứ sau mỗi lần chiến thắng, nó chưa kịp hét lên tự hào thì cái đứa nhảy lên làm loạn đầu tiên sẽ vẫn luôn là Hương. Đứa nào dám thắng Huấn, Hương lại nguýt cho cái thì đêm về cũng khó ngủ.

Lên lớp 12, 2 đứa đã biết nhắc nhở nhau học hành tử tế, nhưng vẫn dành thời gian cho nhau, thường xuyên không biết chán. Vẫn giận dỗi thường xuyên. Lúc nhẹ thì dỗ dành vài câu, có nặng hơn 1 tí thì Huấn lôi cái trò “khổ nhục kế” của nó ra soạn đi soạn lại. Ví dụ nếu giận đúng lúc sắp mưa nó đến đứng gần nhà Hương, nhắn tin.
- Hết giận thì về. Không thì đứng đây đến sáng mai. Tin không.
Kết quả thì lúc nào cũng như lúc nào. Hương chả giận lâu được.
Cũng đôi lần, 1 trong 2 đứa giở chứng đòi chia tay. Nếu là Hương thì Huấn năn nỉ, nếu là Huấn thì ngược lại. Gì chứ mấy bài năn nỉ của 2 đứa xứng đáng đứng trên Binh pháp Tôn Tử 1 bậc.
Rồi thì cả 2 đứa đều đậu Đại Học. Thậm chí là điểm cao, vào 2 trường đại học thuộc hàng lớn nhất Hà Nội. Đặc biệt là Huấn, nó còn Ủy ban tỉnh thưởng, cùng với không nhiều học sinh toàn tỉnh.
Tiếc là trước cái ngày trao thưởng khoảng vài tuần, nó đòi chia tay Hương. Nó bỗng dưng thấy chán, nó muốn tự do, nó không thích Hương vẫn thích chửi đời chửi người qua facebook mỗi khi nó bực. Yêu không lí do, nhưng muốn chia tay, nó mượn đủ mọi thứ. Khốn nạn. Hương vẫn không thể hiểu nổi tại sao mọi thứ tối sầm với cô bé. Chưa kịp vui niềm vui đỗ Đại học, Hương lại chìm trong đau khổ và nước mắt. Khóc. Tuyệt vọng. Chỉ biết tìm mấy đứa bạn thân, gục đầu nức nở. Hương không dám nghĩ cuộc sống của mình không Huấn sẽ như thế nào. Đêm khóc, sáng dậy bắt đầu xót xa, trở thành công việc thường ngày của Hương.
Còn Huấn. Vẫn khóc, tiếc cho quá khứ, thương cho Hương, nhưng không hiểu sao nó mất hết cảm xúc. Nó cũng nhanh chóng quên đi, lại vui vẻ cười đùa. Nó tin nó hết yêu Hương. Nó cũng tự biết, nó khốn nạn như thế nào. Hương nhắn tin nó không trả lời, nó sợ nó mềm lòng.
Gần 1 năm rưỡi, bên nó động viên học hành là Hương, quan tâm nó là Hương, giúp đỡ nó là Hương, yêu thương nó là Hương, hi sinh vì nó cũng lại là Hương. Và đến khi nó nhận thưởng, người tủi thân là Hương, người 1 mình ởHương giận không cần nguyên nhân, bực mình, lòng tự trọng không phải là nhỏ của nó kìm nén bấy lâu nay giờ lại nổi lên.. Lần đầu nó dám vặc lại Hương.
- Xin lỗi, chịu đựng không phải nghề của tớ. Chia tay đi. Ok
- Không phải lắm chuyện, bây giờ định thế nào.
- Không đùa đâu. Chia tay. Đừng tưởng chỉ có mình mới tự trọng, chỉ có mình mới xứng đáng để người khác phải lụy như thế. Nhá.
- Haha. Hôm nay say à. Bắt đầu nói lung tung. Cho nói lại.
- Điên.
- #!#E(&!#*&^&!#^!&*!&#^*&!#.
……
5 phút
10 phút
……
- Làm sao đấy. Đừng nói là biết giận đấy nhá. Con trai mà thế à.
Lần đầu tiên 2 đứa đổi chỗ. Lần này Huấn là đứa giận. Cũng không hẳn là giận. Nó khùng. Nó quyết tâm chia tay cho bằng được. Còn Hương. Lần đầu tiên trong đời, nó hạ mình trước 1 thằng con trai. Lúc mới yêu, nó còn khẳng định với Huấn 2 điều “ 1 là không bao giờ xin lỗi, chia tay thì thôi. 2 là sẽ chẳng bao giờ biết ghen là gì.” Nó phũ phàng với bản thân nhanh chóng xóa đi 2 cái phương châm kiêu hãnh ấy. Cũng chỉ vì nó quá yêu. Biết thế, nhưng Huấn một khi đã kiềm chế đến giới hạn, không dễ gì nguôi ngoai. 2 đứa, ôm điện thoại, không nhắn tin, mà chỉ để khóc.
Ngay trong đêm ấy, ướt đẫm nước mắt, Hương làm cho Huấn 1 chiếc ghế bành, handmade, bằng que kem. Coi như món quà cuối cùng. Kèm theo 1 bức thư, xin lỗi và năn nỉ Huấn cho 1 cơ hội để thay đổi.

Sáng ra khỏi nhà. Huấn bị Hương chặn lại:...
♥ Đánh dấu trang này
<<1234...27>>
Cùng chuyên mục
• [Truyện Ngắn] Bắt Cá 4 Tay - Có Ngày Nhập Viện
• Truyện Cảm Động - Người Mẹ Điên
• [Truyện Cảm Động] Tôi Câm!... Nhưng Tôi Có Quyền Được Yêu Em
• Truyện Ngắn Em Là Quá Khứ Rồi, Đừng Làm Phiền Anh Nữa
• Truyện Ngắn - Đừng Bao Giờ Từ Bỏ
1234...131415»
Bài viết ngẫu nhiên
» [Truyện Cảm Động] Tôi Câm!... Nhưng Tôi Có Quyền Được Yêu Em
» Truyện Ngắn Em Là Quá Khứ Rồi, Đừng Làm Phiền Anh Nữa
» Truyện Ngắn - Gửi Vợ Tương Lai Của Anh
» Truyện Ngắn - Chia Tay Và Quay Lại
» Truyện Ngắn - Màu Trắng Của Thời Gian
123456»
Từ khoá
Đọc Truyện Truyện Ngắn - Chia Tay Và Quay Lại hay, truyện

Truyện Ngắn - Chia Tay Và Quay Lại

cho mobile, wap truyện

Truyện Ngắn - Chia Tay Và Quay Lại

online trên điện thoại, xem truyện Truyện Ngắn - Chia Tay Và Quay Lại hay nhất, trang đọc

Truyện Ngắn - Chia Tay Và Quay Lại

, xem ngay truyện

Truyện Ngắn - Chia Tay Và Quay Lại

hay nhất wap VuiNhi
Chia Sẻ:
sms G Z F T
  Giới ThiệuĐiều KhoảnLiên Hệ
TextLink: Góc Giải Trí, Doc truyen Online, truyen teen, truyen ngan hay