Thông báo mới
|
Cho phép em được yêu chị nhéThể Loại: Truyện Tình Yêu Lượt Xem: Đăng: Bằng Thiếu Za |
Còn về phần Nhân, sau khi từ nhà của Linh về, trên đường cậu cũng không thể nào định nghĩa và gọi tên được cảm giác trong lòng mình bây giờ là gì, là vui, là hạnh phúc, phấn khích hay là cả ba cùng xuất hiện mà làm cho gương mặt của cậu trông khó coi hết sức. Thật sự thì ngay từ cái ngày đầu tiên bước vào câu lạc bộ, chính cái cách cười cười nói nói thân mật của Linh đã thu hút được ánh nhìn của Nhân về cô. Dần dần những cử chỉ nữa như người lớn nữa lại như con nít của cô khiến Nhân không khỏi phì cười nhiều lần và đêm về cậu lại thao thức khi nhận ra rằng nụ cười của bà chị đã đi vào đầu mình từ khi nào không hay không biết. Có nhiều lần cậu nhận được tin nhắn của Linh, cậu không dám trả lời vì sợ rằng khi mình trả lời, khi mình đối diện với cái cách nói chuyện vừa hài hước vừa sâu sắc của cô, cậu sẽ không ngăn được cảm xúc trong mình trào dâng và lại nói ra những lời mà bình thường cậu không dám nói với Linh thì khổ. Thế là Nhân cứ như vậy, tỏ ra mình lạnh lùng trước mặt Linh, nhưng khi Linh quay lưng thì Nhân không tài nào bắt cặp mắt của mình không nhìn về phía cô được. Dẫu Nhân cũng biết rằng một câu nhóc mười lăm tuổi tay trong tay ngoài phố với một cô gái mười tám tuổi thì thật sự không biết rằng nó sẽ thành ra thế nào và bạn bè của cậu sẽ nói gì về hai người. Nhưng thực chất lí trí của cậu không khi nào thắng được trái tim đang khao khát yêu thương của mình. Sau nhiều lần vấp ngã trong tình yêu, những người con gái cứ đến rồi đi trong cuộc đời của cậu nhóc mười lăm tuổi đã làm Nhân cảm thấy chán nản với những thứ tình cảm như vậy và cậu đang trông mong một thứ tình cảm lâu dài hơn, chắc chắn hơn và da diết hơn như những cơn mưa tháng bảy.
Trong buổi chiều hôm đó, có hai con người cơ bản là giống nhau, đều bị tình yêu làm cho đau khổ, đều bị những người vô tình làm trái tim mình tan nát và đang trông chờ một điều gì đó kì diệu mà người ta vẫn gọi là tình yêu. Buổi chiều hôm đó, có hai người đã cảm thấy mệt mỏi vì những cơn mưa đầu hạ tháng sáu cứ chợt đến rồi chợt đi mà lại đang mong chờ một cơn mưa tháng bảy da diết mà dịu êm vô cùng. Buổi chiều hôm đó, có hai người có cùng suy nghĩ đang nhớ về nhau nhưng hiển nhiên không một ai biết. Họ chỉ tỏ ra lạnh lùng trước mặt nhau, sẵn sàng làm tổn thương nhau chỉ để bảo vệ cho mình. Bạn có bao giờ hình dung ra hai con nhím khi gặp nhau thì chúng có thể làm hại nhau được không. Không lẽ chúng bị chính vũ khí của mình dùng để tổn thương đối phương làm tổn thương sau. Ừ, có lẽ là vậy có lẽ là Nhân và Linh đang bị tổn thương do sự lạnh lùng và bất cần của chính mình tạo ra đấy thôi.
Ngày hôm sau, khi cơn mưa đã dứt hạt và trên những cành cây nắng bắt đầu vương vãi ra mọi nơi, nắng chảy xuống những tán lá và tràn ngập vào phòng của Linh thông qua khung cửa sổ. Nhưng Linh vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường của mình, nếu được hỏi cái gì có sức hút lớn nhất với mình thì chắc chắn Linh sẽ trả lời đó là cái giường chứ không phải bất cứ một cái gì khác. Hôm nay cũng vậy, hôm nay cũng là một buổi sáng bình thường như những buổi sáng bình thường khác và Linh cũng bị chính lực hấp dẫn của chiếc giường giữ chặc người mình lại. Bất chợt tiếng chuông điện thoại reo báo có tin nhắn đến làm Linh thoáng chút cảm thấy bực mình. Cô cảm thấy rất khó chịu khi có một ai đó làm phiền giấc ngủ của mình và đặt biệt là trông lúc cô đang nằm nướng lại trên giường. Mở điện thoại, Linh xém chút không kềm chế được cảm xúc của mình để mà nhảy cẩn lên mà nói rằng: “hôm nay là ngày gì vậy nè?” và chắc chắn sau câu hỏi đó nếu cô không tự kềm chế bản thân thì đôi chân cô đã chạy nhanh ra ngoài cổng chỉ để nhìn xem mặt trời mọc hướng nào mà thôi. Thế rồi, phải dụi mắt bốn năm lần và thậm chí cô còn phải tự véo mình một cái phải nói là đau điếng mới có thể biết rằng mình không phải là đang mơ.
Một dòng tin nhắn hiện lên trên điện thoại của cô được gửi từ một số rất quen, là Nhân, cậu bé nhắn cho Linh chỉ để mời Linh đi ăn sáng nhưng cái giọng điệu thì Linh muốn béo vào má cậu bé mấy cái cho hả giận: “ Gấu lười à, chị dậy chưa vậy? Nếu chưa dậy thì mau mau xuống khỏi chiếc giường ấy đi và chuẩn bị một bộ đồ đẹp vào nhé rồi đi ăn sáng với em. Chị em mình đi ăn sáng chung nhá. Tất nhiên là chị sẽ trả tiền vì em nhỏ hơn chị hihi.” Trời, nhóc ngươi rủ chị mày đi ăn sáng mà còn dám bắt chị mày trả tiền nữa à, được rồi khi nào gặp chị mày sẽ cho nhóc ngươi biết tay. Linh thầm nghĩ và uể oải bước khỏi chiếc giường của mình mà trong lòng không mấy vui vẻ.
Khỏi phải nói một người như Linh dù giận thì cũng chỉ nói lẩm bẩm vài câu với chính mình cho hả giận mà thôi nhưng khi gặp Nhân, Linh lại cười nói vui vẻ với cậu bé, Linh lại tỏ ra rằng cách đây vài phút chưa từng có một cơn giận nào đến với cô cả. Nhưng thái độ của Nhân sau khi ăn xong lại làm cô rất lấy hài lòng, phải nói một người khó tính như Linh thì việc một ai đó làm cô hài lòng là vô cùng hiếm hoi. Nhưng hôm nay với một vẻ ngoài lịch sự của Nhân, cách nói chuyện không mấy là muốn gây chuyện, cộng với việc dường như cậu nhóc hoàn toàn quên chuyện cậu nhóc muốn bà chị của mình trả tiền bữa ăn sáng hôm nay làm Linh lấy lại vẻ tươi vui. Ăn xong, hai chị em chạy dọc theo bờ sông gần đó ngồi ngắm cảnh sông yên bình nơi phố thị ồn ào và tấp nập này, mỗi lần đến nơi đây Linh lại cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ. Dường như những chổ Linh thích đến và thường đến đều được Nhân phát hiện ra thì phải, ngồi tỉ tê tâm sự với nhau một hồi, Linh lại mở lời nữa như chơi nhưng nữa lại là thật, cô nói:
- Nhóc, cưng có bạn gái chưa?
- Dạ chưa chị à.
- Mau mau mà tìm cho mình một cô bạn gái đi cho bà chị này đỡ phải phiền vì mỗi sáng khi chị còn chưa mở mắt thì đã bị tin nhắn của em đánh thức rồi, làm chị không được ngủ nướng thêm tí nào nào cả.
- Em có bạn gái rồi thì để chị cho ai chăm sóc đây?
- Cái gì? Chị mà cần em chăm sóc đấy à, chị tự chăm sóc cho mình được rồi, đâu cần em phải chăm sóc đâu.
- Chị tự chăm sóc cho mình được rồi, hay thật chăm sóc bằng cách ngày nào cũng ngủ dậy thật trễ để bỏ bữa sáng à? Chăm sóc bằng cách những khi lười nấu ăn thì lại ăn mì gói à? Chăm sóc bằng cách những khi thức khuya học bài hay làm gì đó thì lại uống cà phê à? Phải công nhận chị chăm sóc bản thân mình tốt ghê vậy đó. Đến bây giờ thì em biết tại sao vẫn chưa có ai yêu chị rồi, vì ngay cả chị còn không yêu bản thân mình nữa thì làm sao có ai yêu chị được chứ.
Trời, thằng nhóc nói chuyện mà mình cứ ngỡ là mình đang nói chuyện với anh trai mình cơ chứ. Linh thầm nghĩ và phì cười khi nghe Nhân phê bình mình một cách sinh động và chân tình như vậy. Linh cảm thấy cậu nhóc này rất dễ thương, mười lăm tuổi nhưng lại có thể nói chuyện như một người hai mươi bốn tuổi thì chẳng khác nào một ông cụ non rồi, nhìn cái gương mặt còn búng ra sữa của Nhân và nghe những lời cậu nhóc vừa nói đúng là một việc khôi hài nhất mà từ trước tới giờ Linh mới chứng kiến thấy. Nhìn thấy nụ cười của Linh, Nhân tỏ ra không mấy vui vẻ hỏi lại:
- Chị cười gì vậy chứ?
- Chị cười em đó, ông cụ non à.
- Chị làm như chị không phải là một bà cụ non vậy mà cười em. Có khi nghe chị nói chuyện em cứ ngỡ mình đang nói chuyện với một bà chị không phải lớn hơn em ba tuổi mà là lớn hơn em tới mười tuổi lận đó, chị biết không. Bởi vậy chị đừng có ở đó mà cười em, không khéo mai mốt em cười lại chị đó.
-Ừ, được rồi, được rồi chị không cười nữa được chưa? Ông cụ non?
Nói là không cười nữa nhưng Linh vẫn cố gắn hết sức để không phải bật ra thành tiếng nụ cười của mình. Nhưng câu nói “Em có bạn gái để chị cho ai chăm sóc” của Nhân khiến Linh cảm thấy vui vui một chút, chỉ một chút thôi thì chiến tranh giữa lí trí và tình cảm của cô lại trỗi dậy mạnh mẽ làm cô không tài nào vui được nữa. Cả ngày hôm đó Linh và Nhân ở bên nhau, hai người cùng nhau đi ăn uống, rồi cùng nhau đi chơi, đi công viên như những cặp đôi đang yêu nhau và dành cho nhau ngày cuối tuần của mình vậy. Đôi lúc, Linh cảm thấy tay của mình đang nằm trong tay của Nhân, phát hiện đó làm cô thoáng chút ngượng nhưng dường như chính Linh cũng không muốn thay đổi vị trí đó của bàn tay của mình và như vậy tay nằm trong tay êm ái mà ngọt ngào hết sức khiến lòng Linh chợt dâng lên không biết bao nhiêu cảm xúc vui buồn lẩn lộn.
Đến chiều, Linh và Nhân đã ở bãi cỏ của công viên, nơi mà những tia sáng cuối ngày còn lưu luyến chưa muốn tắt vương lại một chút trên bãi cỏ xanh rì làm nên một màu rất đẹp mắt và rất lãng mạn. Những cơn gió cứ miên man thổi một cách vô tình làm bay nhẹ mái tóc của Linh, mái tóc mà cô đau khổ vô cùng khi cắt nó đi để như bây giờ. Trong cái không gian đ

