Mai buồn, mà con gái khi buồn chỉ biết khóc. Nga hiểu nhưng chẳng biết phải làm gì, dù có nói gì cũng vô ích. Tâm trạng Mai rối bời như 1 quả bòng bong ko tìm được lối thoát. Hôm sau ko biết có ai gọi điện và nói gì mà Mai đang giặt quần áo, nàng lẳng lặng ra bờ ao trước cửa nhà. Lát sau Mai quay vao với đôi mắt đơ hoe mà vẫn còn thổn thức. Nga gặng hỏi, nàng nghẹn nào mãi ko thành câu:
- Đức… bị… ung thư…
Sau những từ đứt nối xen lẫn tiếng nấc, Mai bật lên tiếng khóc. Nga chẳng biết làm gì để an ủi bạn mình. Ko thể gắn khát vọng bản thân cho Mai và đặt hy vọng vào căn bệnh của Đức. nước mắt đã trả lệ phí cho nỗi buồn của Mai. 1 cái giá quá đắt cho người con gái.
Sau mấy ngày chìm trong nỗi buồn mà Nga chỉ cảm nhận qua nỗi buồn của Mai. Dường như nàng cố che giấu cảm xúc của mình, khuôn mặt vẫn cố giữ sự thản nhiên duy chỉ có ánh mắt là ko thể che giấu được. đôi mắt vẫn vọng hoài, u buồn vô định trông ra xa, vô thức như cố tìm lại những ngày hạnh phúc đã qua.
Dòng sông xanh chảy sau nhà in rõ bóng những mảnh trời. những đám mây bay mãi rong ruổi cùng đàn chim. Mai đưa tay vóc 1 chút nước nhưng giọt nước li ti chảy xuống kẽ tay và tan trong nắng gion tự bao giờ. Dưới đáy sông chỉ còn những gợn sóng nhỏ bé cũng đủ che khuất bầu trời, chỉ còn lại những áng mây hồng tan tác.
Ông Trời muốn thử thách tình cảm của mai. Nàng thích hoa tóc tiên vì nó mềm mại nhưng chuyện tình của nàng chông gai như hoa hồng. Vài ngày sau cô nàng bõng hết u hoài. Thì ra Đức ko hề bị ung thư, chỉ là qua 1 cơn đau dạ dày mà chàng nói với Mai như thế. Mai cho rằng Đức cố tình thử tình cảm của mình nên đã giận. Đức lại được dịp thể hiện sự lãng mạn của mình:
- Anh xin lỗi, anh ko cố tình mà. Anh cũng ko hiểu tại sao anh lại nói những lời làm em khóc nhưng vắc chắn 1 điều là anh yêu em.
Mặc cho Đức đợi chờ, Mai ko thèm nhắn tin lại và vứt chiếc điện thoại trong xó nhà. Khi nàng cầm đến nó, giật mình vì bao nhiêu tin nhắn chỉ có viết “ anh yêu em”. Mai đọc đến tin cuối cùng:
- Em vẫn giận anh ư? Sao em ko nói với anh lời nào? Anh làm sao sống nổi nếu thiếu em. 1 ngày ko được nghe thấy giọng em là 1 ngày nhân loại chìm trong băng giá. Khi ấy chim ngừng hót, suối ngừng reo và trái tim anh cũng thôi thổn thức. khi ấy những áng mây hồng sao có thể bay theo cánh chim, tóc tiên ko thể thiếu nắng và gió.
- Ko, em cũng yêu anh mà.em ko nói vì em muốn có thời gian. Em sẽ đau khổ vô cùng nếu anh quên em “em làm sao quên anh
Khi bóng anh con đó
1 ngày ko có anh
Lòng buồn như vạn thuở”
- Anh xin lỗi, từ nay anh sẽ ko bao giờ làm em buồn đâu. Mãi là thế, em là mây bay, là tóc tiên. Còn anh là nắng, là gió, là mưa. Chắc chắn là vậy.
Và họ vỡ òa trong hạnh phúc. Họ khóc. Họ ko nhìn thấy nhau nhưng cảm nhận được tình cảm của nhau. Mai khóc vì Đức lại trở về bên nàng. Và nước mắt đã trả lệ phí cho hạnh phúc của Mai.
Thấm thoát đã 3 năm trôi qua. Mai và Đức yêu nhau được 3 năm. Mối tình đầu đã chìm vào quên lãng, nằm lại với cái đẹp vĩnh cửu của cuộc sống, ko còn dư vị trong hiện tại mà có chăng khi bất chợt nhớ lại cũng chỉ như người đi xa lâu ngày nhớ rau muống luộc hay cà dầm tương. Nhưng nguyệt lão xe tơ khéo dở dang khi cố tình để Mai gặp lại Duy rất tình cờ. Tình cờ như lần đầu họ biết nhau, yêu nhau và cuối cùng họ mất nhau. Mai đi học thêm vào buổi tối và ngồi cùng cô bạn cùng làng Duy. Cô bạn ấy đưa số điện thoại của Duy cho Mai. Tối về Mai nhắn cho Duy và tất nhiên với tư cách là bạn lâu ngày gặp lại. Mai ko nói tên nàng nhưng Duy cũng ko để cho nàng nói:
- Em đừng nói, hãy để cho anh đoán em là ai. Em là loài hoa của mùa xuân, em thích màu xanh da trời, thích chim ri, xe đạp và cả tóc tiên.
Vậy là họ đã nhận ra nhau. 3 năm rồi, 3năm tưởng chừng như mất mọi liên hệ nhưng cuối cùng họ vẫn gặp lại nhau. Duy vẫn nhớ đến Mai, đến những gì bé nhất. 3 năm hay 30 năm vẫn ko đủ để Duy quên đi Mai, quên đi mối tình đầu. Thì ra đối với 1 người đàn ông, bất cứ điều gì cũng sẽ tha thứ nhưng lãng quên thì chẳng bao giờ. Họ mất nhau mà chẳng hề nói lời chia tay, mà cũng chẳng bao giờ có ý nghĩ ấy. Mà họ gặp nhau mà chẳng hề hò hẹn. Mai thấy Duy thay đổi và lạnh lùng hơn trước rất nhiều dù với nàng, Duy vẫn ấm áp mà với người con gái khác chàng ko thể. Duy cũng nhận ra sự thay đổi của Mai, sâu sắc hơn, tính yêu đời và hay cười đùa hơn:
- Em có bạn trai rồi phải ko, và 2 người đang rất hạnh phúc
- Sao anh hỏi vậy?
- Em cứ trả lời đi, anh dám đối mặt mà.
- Anh biết rồi à?
- Bây giờ điều đó đã ko còn quan trọng nữa rồi. dù sao cũng đã 3 năm, giờ đây chúng ta sẽ là bạn. như vậy sẽ tốt cho anh, cho em và cho cả người ấy.
Vậy là họ trở thành bạn, để lại bao nuối tiếc trong Duy và chút hụt hẫng trong Mai. Nhưng Đức sẽ lại lấp đầy khoảng hụt hẫng ấy, khiến Mai thêm đong đầy với tình yêu của chàng:
- Mình đi vòng quanh thế giới đi em
- Sao lại phải đi vòng quanh thế giới, đến đồi hoa tóc tiên có phải đẹp hơn ko
- Ko. Anh muốn tự mình trải nghiệm xem có phải trái đất hình cầu hay ko mà anh lại gặp em giữa thế giới bao la này. Nhân loại này có biết bao người qua lại nhưng anh chỉ có thể và mãi mãi yêu em.
- Vì anh yêu em nên trái đất mới hình cầu.
Đức cười rạng rỡ và nhẹ nhàng cốc vào đầu Mai:
- Em khùng quá à. Trái đất có từ hàng trăm triệu năm về trước còn anh và em chỉ mới xuất hiện thôi mà.
- Anh mới là đồ khùng. Chúng ta mới xuất hiện nhưng tình yêu đã có từ rất lâu rồi, có trước khi loài người phát hiện ra trái đất hình cầu. chúng ta đã hẹn hò từ bao kiếp trước và tình yêu được phôi thai từ kiếp này.
- Anh sống giữa thế giới bao la này nhưng em mới là thế giới của anh. Nhân loại sẽ ngột ngạt nếu thiếu vắng em và cả anh cũng thế. Cảm ơn vì em đã xuất hiện trên thế gian này. Cảm ơn vì em đã yêu anh. Cảm ơn vì em đã bước vào trái tim anh và giúp anh khóa nó lại. cảm ơn vì em đã khiến anh ko thể yêu ai khác ngoài em.
Mai và Đức cùng bên nhau trên chiếc xe đạp dạo khắp phố phường. chiếc giỏ xe đựng đầy hoa tóc tiên hồng thắm mà Đức vừa hái trên đồi. hương tóc tiên, hương me, hương sấu chứng nhân cho tình yêu của họ. tình yêu ấy cao cả, đẹp đẽ, gần gũi mà có khi lại xa xôi,thoáng ẩn, thoáng hiện, chập chờn như 1 trò ú tim đang chứng nhân cho tình yêu ko lời. 1 tình yêu mà có khi con người yêu nhau, đi tìm nhau để rồi ngồi cạnh nhau mà ko hề hay biết. Cuộc sống ồn ào, phức tạp nhưng hãy để tình yêu có 1 khoảng lặng cần thiết để con người khi yêu sống thật với lòng mình và vươn tới điều thiêng liêng trong thế giới của tin yêu. Trong thế giới ấy, tình yêu hiện ra cao đẹp hơn tất cả, mở ra những chiều sâu thẳm, mơ hồ.
- Anh có mệt ko? Đạp xe lâu quá rồi.
- Khi yêu em, anh có biết mệt là gì đâu. Chiếc xe đạp đủ hơi và anh cũng dư sức đưa em đi vòng quanh địa cầu. vì trời sinh chúng mình để yêu nhau mà em.
Vậy là họ đã tìm được khoảng trời hạnh phúc cho riêng mình. Họ nắm tay nhau cùng bước về phía tình yêu. Những kỷ niệm buồn đã lắng sâu trong ký ức. những vui buồn mà Mai đã có với Duy giờ chỉ còn là đốm tro tàn trong gió để mỗi lần nhớ lại là 1 lần nuối tiếc trong Duy: gặp nhau bất ngờ, yêu nhau bất chợt, xa nhau nhanh chóng sau 7 tháng yêu nhau….sau 3 năm gặp lại…hụt hẫng, hững hờ, và niềm yêu dấu, động viên Mai về 1 tình yêu sau cuối. tình yêu với nắng, với gió che chở cho loài hoa đồng nội. mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi, cuộc đời, năm tháng nhưng mây kia vẫn cứ bay mãi về cõi xa xăm rong ruổi cánh chim cùng làn gió. Tạm biệt mối tình đầu đầu, hoa tóc tiên sẽ về với nắng, với gió, với bến đỗ bình yên. Đâu dây ko gian lại vang lên tiếng thơ “em làm sao quên anh” vỗ nhịp cho tình yêu của họ, chìm lắng vào giấc mơ thoảng lên màu hồng ấm áp, nhẹ nhàng giữa đồi hoa tóc tiên cùng nắng, cùng gió, cùng mưa.
EM ĐẸP LÊN HAY NÓI HAY CƯỜI
TÌNH YÊU LÀ BÙA MÊ MÀ ANH THÌ LÚ LẪN
HÃY TIN ANH NHƯ TIN VÀO SỐ PHẬN
TRỜI SINH CHÚNG MÌNH ĐỂ YÊU NHAU
TÌNH YÊU KO CÓ TRƯỚC SAU
TÌNH YÊU KO CÓ TUỔI
NẾU KO EM, ANH LÀM SAO SỐNG NỔI.
( Mây Đôn ơi, chúc 2 người mãi hạnh phúc. Hãy yêu nhau hơn những gì tớ đã viết nhé. Cho dù là tưởng tượng nhưng tớ tin vào tình cảm sâu sắc của Mây với Đôn, sự chân thành của Đôn dành cho Mây và tình yêu 2 người dành cho nhau. Chắc chắn là vậy vì “trời sinh chúng mình để yêu nhau” mà.
Ngân milo
(TB: em ơi chắc giờ này em đang ngủ. thực sự anh thương em nhiều lắm nhưng anh lại ko biết làm gì cho em cả. thời gian trôi đi là ngày chúng mình anh nhớ và thương em nhiều lắm nhưng đừng vì đó mà chúng mình làm mất nhau em nhé. Điều anh sợ nhất là khi ko có anh khiến em bu

